Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên cùng xã hộiKhoa họcLịch sử với Địa lýTiếng việtKhoa học tập tự nhiênHoạt đụng trải nghiệm, phía nghiệpHoạt động trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật

Bạn đang xem: "con gái nuôi" của nsnd trung hiếu, đd bình trọng trong "đại gia chân đất" lộ ảnh ngỡ ngàng

*

*

*

Xem thêm: Núi Đẹp Nhất Thế Giới - 19 Ngọn Và Funfact Về Chúng

*

mấy con chó kia câm hết đi,thik hỏi thì cứ hỏi đó , khiến cho chúng cho mày phải thân thiện à,đéo biết thì thôi ,ngậm đê mấy thằng bê đê 


Chuyển câu tiêu cực thành câu công ty động.

Bộ phim cánh đồng hoang vì đạo diễn Hồng Sến dàn dựng trở thành một trong các những bộ phim truyện kinh điển của điện ảnh Việt Nam.


( thắc mắc hơi ko kể lề) Có bạn nào biết về phim cha Chàng ngốc của Mỹ không. Mk có bài tập phải tìm hiểu về bộ phim truyền hình này. Nhờ chúng ta giúp mk về:

Nội dung( ngắn gọn)

Diễn viên

Đạo diễn


định nào kia của chủ. Ví dụ như kia, ông sẽ đứng bên hành lang cửa số và nhìn,nhìn ra xa xa cùng nghĩ, ngẫm nghĩ. Lúc ấy Bim liền mang lại ngồi xuống bênvà cũng nhìn, cũng nghĩ. Người không hiểu biết chó nghĩ về gì, còn chó thì cóvẻ như mong muốn nói: "Giờ thì ông chúng ta phúc hậu của ta đã ngồi vào bàn,nhất định đã ngồi. Ông ấy đã đi tản bộ vài cách từ góc nọ sang góc kia,rồi sẽ ngồi xuống, rồi đã cầm dòng que gửi lướt trên tờ giấy trắng, với tờgiấy này sẽ thì thào khe khẽ. Trò ấy vẫn lâu đấy, vì thế cho nên cả ta nữa,ta cũng biến thành ngồi xuống mặt ông ấy". Sau đó dúi dúi mũi vào lòng bàn tayấm áp của chủ. Và chủ nói:- Nào, nhỏ xíu Bim, ta thao tác thôi. - và đúng vậy, ông ngồi xuống.Và Bim quấn quanh tròn nằm dưới chân ông, hoặc nếu như ông bảo "Về chỗ" thì nósẽ đi về ổ để trong góc phòng với sẽ đợi. Nó đợi một cái nhìn, một lờinói, một cử chỉ. Thế nhưng một lát sau cũng rất có thể rời ổ, hì hục cùng với mộtkhúc xương tròn, chả gặm được đâu, tuy thế là nhằm mài răng đến sắc thôi,- chỉ bao gồm điều là chớ làmNhưng lúc Ivan Ivanưts đưa tay lên ôm mặt, khuỷu kháng lên bàn, thìBim tới mặt ông và đặt chiếc mõm có hai tai nhị màu lên đầu gối ông. Vàcứ đứng thế. Nó hiểu, nó mơn trớn. Nó hiểu ông các bạn nó gồm điều gìkhông vui. Với Ivan Ivanưts cảm ơn nó:- Cảm ơn mày, cu nhỏ ơi, cảm ơn Bim, - và cái que lại thì thào bên trên mặttờ giấy trắng.Ở đơn vị thì gắng đấy.Nhưng ở ngoài đồng cỏ thì chưa phải thế. Ở ngoại trừ ấy cả hai hầu như quênhết đa số sự. Ở đó hoàn toàn có thể chạy, dancing nhót, xua đuổi bướm, lăn lóc bên trên cỏ, - cáigì cũng khá được phép. Mà lại khi Bim vẫn tròn tám tháng tuổi thì ngay cả ởđó nữa, đa số cái đều diễn ra nhất nhất theo khẩu lệnh của chủ: "Cho đi!",thế là có thể đi đùa được, - "Lùi lại", rất dễ hiểu, - "Nằm xuống", vượt rõrồi, - "Hấp!", là nhảy đầm qua, - "Tìm đi", là đi tìm mẩu pho mát, - "Bêncạnh", là đi ở kề bên chủ, cơ mà chỉ phía phía bên trái thôi, - "Lại đây!", làchạy mau về khu vực chủ, và sẽ tiến hành một miếng đường. Và mang đến tuổi mộtnăm thì Bim sẽ hiểu nhiều tiếng không giống nữa. Đôi bạn, một tín đồ một chó,càng càng ngày càng hiểu nhau hơn, yêu nhau cùng sống bình đẳng.Nhưng đã xẩy ra một việc làm hòn đảo lộn cuộc sống đời thường của Bim, và chỉ còn trongvài ngày nó đã trưởng thành và cứng cáp vọt lên. Chuyện đó xẩy ra chỉ bởi vì BimCon Bim trắng Tai Đen G.trôieppônxkiChương 1: nhì Thày Trò Một phòng Trang 14bỗng phát hiển thị một khuyết tật lớn, đáng lạ lùng của chủ.Sự thể là nạm này. Như một bé thoi, Bim sẽ ra mức độ sục sạo kỹ lưỡngtrên đồng cỏ, nạm tìm mang lại được miếng pho mát nhà ném ra thì chợt, giữacác mùi không giống nhau của cỏ, của hoa, của bản thân khu đất và mẫu sông, sựclên một luồng ko khí kì cục và rạo rực: mùi hương của một nhỏ chimgì đó, không giống tí nào với hương thơm những con chim Bim từng biết, - cácchú chim sẻ đủ loại, các chú vành khuyên vui tính, những chú chìa vôi vàcác một số loại linh tinh khác mà lại đừng có hoài công xua đuổi bắt làm gì vô ích(người ta đã thử rồi). Sực lên mùi hương một con chim gì đấy chưa từng biết, nólàm huyết trong bạn nôn nao. Bim đứng sững lại, đưa ánh mắt IvanIvanưts, nhưng mà ông ta lại xoay sang phía khác, tuyệt nhiên không nhậnthấy một chiếc gì cả. Bim lấy làm cho ngạc nhiên: ông bạn thế ra ko đánhhơi thấy. Vậy đích thị ông bị tật rồi! Và vắt là Bim tự quyết định mộtmình: nó lặng lẽ âm thầm nhoài fan bước lên, tiến mang lại gần cái lần chần là gìấy, chẳng nhìn gì Ivan Ivanưts nữa. Bước đi nó mỗi khi một ngừng khoáthơn, nó hình như chọn kỹ từng điểm để đặt từng cẳng chân xuống,làm làm thế nào cho không sột soạt, ko vướng vào cành gai. Cuối cùng, cáimùi ấy mạnh bạo quá mang lại nỗi chẳng thể nào phát lên được nữa. Với Bimđứng bị tiêu diệt lặng tại chỗ, đờ ra như hóa đá, cái cẳng trước vẫn giơ lên,chưa kịp đặt xuống đất. Đó là bức tượng phật một nhỏ chó, dường như domột nhà chạm trổ điêu luyện chế tạo ra nên. Đó, lần đầu tiên nó đứng khựnglại rình mồi là đó! Sự thức tỉnh thứ nhất của lòng yêu thích săn mồi, hammê đến mức quên cả phiên bản thân.Ồ mà lại đâu phải, chủ nó khe khẽ bước tới bên nó, vuốt vuốt lên bản thân Bimđang rùng rùng xúc động:- Tốt, tốt, cu bé ạ. Giỏi lắm. - Rồi vậy lấy cổ dề nó: - Tiến... Tiến lên...Nhưng Bim chịu đựng chết: đứt khá rồi.- Tiến... Tiến lên... - Ivan Ivanưts lôi nó.Và nó cất chân bước! Rón rén, rón rén. Chỉ còn một tí nữa thôi, - cáichưa từng biết kia dường như sát đâu đây. Nhưng hốt nhiên một hiệu lệnh gắt- Tiến lên!!!Bim lao lên. Một bé chim cun cút bay vọt ra ồn ào. Bim xốc tới và...đuổi theo, gặm đầu gặm cổ, dốc toàn lực.Con Bim white Tai Đen G.trôieppônxkiChương 1: nhì Thày Trò Một phòng Trang 15- Lùi lại-i - nhà nó hét lên.Nhưng Bim chẳng nghe thấy gì cả, dường như cũng chẳng có tai để mànghe nữa.- Lùi lại-i! - Một tiếng còi. Lùi lại-i! - Một tiếng còi nữa.Bim cứ cố gắng phóng thục mạng cho đến lúc mất hút nhỏ chim cun cút, sauđó quay trở về, vui vẻ, tươi rộng hớn. Nhưng vắt này là thay nào nhỉ? Chủnó mặt sa sầm, nghiêm nhặt nhìn nó, chẳng vuốt ve sầu nó. Phần đông chuyện thếlà rõ: ông chúng ta nó không tấn công hơi thấy đồ vật gi cả! Ông chúng ta bất hạnh... Bimliếm liếm tay ông với cùng 1 vẻ thận trọng, qua đó nói lên một lòngthương xót đáng cảm đụng trước cái khiếm khuyết quá rất nổi bật có tínhchất di truyền của con người thân cận duy nhất của nó.Ông công ty nói:- ngươi thật chả ra cầm nào cả, đồ lẩn thẩn ạ. - Rồi bởi giọng sướng hơn: -Nhưng không sao, nào, ta bắt đầu, Bim, một biện pháp thực thụ. - Ông tháocái cổ dề ra, nắm vào đó một cái khác (vướng víu khó khăn chịu) với móc vàođó một tua dây domain authority dài: - kiếm tìm đi.Bây tiếng thì Bim đi tìm kiếm một cái mùi chim cun cút, chỉ dòng mùi ấy thôi. VàIvan Ivanưts dẫn nó đến loại chỗ bé chim vừa new bay chuyền tới. Bimthật bất ngờ là ông chúng ta mình đã nhận thức thấy đại để chiếc nơi con cun cútđậu xuống sau cuộc xua bắt nhục nhã kia (đánh hơi thì tất nhiên ôngchẳng thấy đâu, nhưng quan sát thì ông ta đã chú ý thấy).Và mẫu mùi ấy, chủ yếu nó phía trên rồi! Bim không xem xét sợi dây da, lao thẳnglên, kéo, kéo, ngấc cao đầu nhưng mà kéo căng ra... Một lần nữa này lại dừnglại! Nó sửng nóng trước vẻ đẹp mắt kỳ kỳ lạ của ánh nắng trên nền trời chiều, mộtvẻ đẹp dễ dàng mấy ai hiểu nổi. Ivan Ivanưts xúc đụng run lên, cố gắng lấy đầudây da, cuộn chặt vào tay, khẽ ra lệnh:- Tiến... Tiến lên...Bim kéo cương bước đi. Với một đợt nữa lại đứng khựng lại.- Tiến lên!!!Bim lại lao bửa lên, như lầu đầu. Lần này bé chim phắn vỗ cánhphành phạch bay vọt lên. Bim lại xông lên một biện pháp ngớ ngẩn nhằm đuổiCon Bim white Tai Đen G.trôieppônxkiChương 1: nhì Thày Trò Một buồng Trang 16bắt nhỏ chim, nhưng... Sợi dây da giật bạo phổi bắt nó cần nhảy lùi lại.- Lùi lại!!!! - công ty nó quát. - Lùi lại!!!Bim té xuống, xoay lơ.Nó chẳng gọi là cố nào. Với một đợt tiếp nhữa lại kéo căng dây cưng cửng vềphía tất cả con cun cút.- ở xuống.Bim nằm xuống.Và một lần tiếp nữa mọi sự lặp lại, lần này là với một nhỏ chim chim cút khác.Nhưng hiện thời Bim cảm thấy mẫu giật của sợi dây cương cứng sớm hơn lầntrước, cùng nghe thấy lệnh thì ở bẹp xuống, run lên vày xúc động, vìhăng say và đồng thời cũng do buồn, cùng nản: tất cả những chiếc đó hiện ratrong cỗ dạng nó, trường đoản cú mũi đến đuôi. Mà đau thật cơ! Và chưa phải chỉvì tua dây cương ác hiểm đáng ghét kia, hơn nữa vì mẫu gai mặt trongvòng cổ dề nữa.- Vậy đấy, Bim ạ. đề xuất thế, không không giống được. - Ivan Ivanưts âu yếm vuốtlông Bim.Chính từ thời điểm ngày ấy Bim đang trở thành con chó săn thực thụ. Cũng trường đoản cú ngàyhôm ấy nó sẽ vỡ nhẽ ra rằng chỉ mình nó, chỉ một mình nó thôi là có thểbiết được con chim làm việc đâu, còn ông chủ nó thì chịu, và chiếc mũi ông ta cóchẳng qua chỉ là khiến cho đẹp mắt. Bước đầu một sự nghiệp thực thụ nhưng cơsở của chính nó là tía tiếng: ko được, lùi lại, tốt.Rồi tiếp nối - chao ôi! tiếp đến là khẩu súng! Một tiếng nổ đoàng. Nhỏ cuncút rụng xuống như bị dội nước sôi.Và bổ ra là xua đuổi bắt chim cun cút là 1 chuyện hoàn toàn không nên,chỉ tìm kiếm nó thôi, xùy mang đến nó bay lên, rồi ở xuống. Những việc tiếp đến doông chúng ta nó đảm nhiệm.Thế là hòa: chủ không tài năng đánh hơi, chó không có súng.Tình bạn êm ấm và lòng tầm thường thủy đã biến thành niềm hạnh phúcnhư vậy đó, chính vì bên nọ hiểu bên kia và không yên cầu ở bên đó nhiềuhơn loại mà bên kia rất có thể cho được. Đó là cơ sở, là mùi vị của tìnhbạn.Con Bim trắng Tai Đen G.trôieppônxkiChương 1: hai Thày Trò Một phòng Trang 17Lên nhì tuổi Bim đã trở thành một bé chó săn xuất sắc, cả tin với ngaythẳng. Nó đã hiểu rằng gần một trăm từ tương quan đến săn phun và cuộcsống sinh sống nhà: Ivan Ivanưts nói "Đưa đây" ư, - xong xuôi ngay; nói "Đưa dépđây", - nó đưa. "Mang bát đến đây", nó ma đến; "Ngồi lên ghế!" - nóngồi. Cầm cố đã ăn nhằm gì! Chỉ quan sát mắt nó là sẽ hiểu rồi: chủ nhìn ngườinào bởi con mắt gần gũi thì so với Bim cũng từ loại phút ấy ngườiấy là fan quen; nhà nhìn bởi con mắt độc ác ư thì Bim bao gồm lần thậmchí sẽ nổi đóa lên nữa, ngay cả khi nó bắt cảm nhận trong giọng nóingười kia một cái ý nịnh nọt (nịnh ngọt như mía lùi). Nhưng lại Bim khôngcắn ai bao giờ, dù là bị xéo lên đuôi. Ban đêm, nó sủa lên nhằm báo trướccó người lạ đã tới, xin mạn phép vậy thôi chứ gặm thì không, trong bấtkể trường phù hợp nào. Quả thật là thông minh có nòi.Về chất xám thông minh thì Bim đã biết cả đến như thế này: nó đang tự hiểura được, bằng cái trí não của chính bạn dạng thân nó nhưng đi tới được nơi biếtcào cửa để bạn ta xuất hiện thêm cho. Có lần Ivan Ivanưts bị ốm, ko đi dạovới nó được cùng thả mang đến nó đi một mình, Bim chạy nhông một tí, giảiquyết hầu như việc cần thiết rồi vội vã trở về. Nó đứng dựng nhị chânsau, cào cào cánh cửa, kẽ kêu ăng ẳng vài tiếng như khẩn cầu, cùng cánhcửa đang mở ra. Công ty nặng năn nỉ lê cách lệt quánh ra hiên nhà đón nó, vuốt venó rồi lại lên giường nằm. Đó là hầu như khi ông công ty nó, một tín đồ đãluống tuổi, bị gầy (và càng ngày ông càng tuyệt bị gầy vặt thế, điều màBim ko thể không nhận thấy).Bim cố kỉnh được rất chắc; cứ cào vào cửa, cụ nào tín đồ ta cũng sẽ mở chovào; cái lối thoát ra chính là để cho những người ta hoàn toàn có thể vào được: tự khắc yêucầu, xung khắc vào được. Đứng trên ý kiến của một bé chó, này đã là mộtniềm tin vững vàng chắc.Có điều là Bim không biết, nó lần chần và ko thể biết được rằngniềm tin ngây thơ ấy về sau đây đã đem lại cho nó biết bao sự vỡ mộngvà tai ương, nó băn khoăn và cần yếu biết rằng gồm có cánh cửakhông mở ra, mặc dù nó bao gồm cào đếnNhưng chính là chuyện về sau, chuyện không biết, và hiện nay chỉ còn mộtđiều nhằm nói: Bim, một nhỏ chó tài năng đánh hơi xuất sắc, dẫu sao cũng vẫnlà đáng ngờ; nó ko được cấp cho giấy chứng từ chó nòi. Ivan Ivanưts đãhai lần chuyển nó đi triển lãm: người ta đã gửi nó xuống đài ko cầnđánh giá. Tức thị nó bị loại.Con Bim trắng Tai Đen G.trôieppônxkiChương 1: hai Thày Trò Một phòng Trang 18Nhưng Bim vẫn cứ chưa hẳn thuộc một nòi giống vô tích sự, cơ mà làmột con chó thực thụ, giỏi vời: nó đã ban đầu công vấn đề săn chim từ bỏ lúctám tháng tuổi, với săn ra săn! Những muốn tin rằng trước mắt nó mở ramột tương lai tốt đẹp.Con Bim trắng Tai Đen G.trôieppônxkiCHƯƠNG 2RỪNG XUÂNVào mùa săn vật dụng hai, tức là năm trang bị ba sau thời điểm Bim ra đời, Ivan Ivanưtscho nó có tác dụng quen với rừng. Đó là 1 chuyện rất là lý thú đối với cảchó lẫn chủ.Trên bãi cỏ với cánh đồng kia đa số cái các thấy rõ ràng: khoảng rộng,ngọn cỏ, cây lúa, lúc nào thì cũng trông thấy bóng chủ, cứ lao như một conthoi sạo sục ngang dọc, kiếm tìm kiếm, phân phát hiện, khựng lại và hóng lệnh.Tuyệt! Còn sinh sống trong rừng phía trên thì lại trọn vẹn khác hẳn.Đầu mùa xuân.Khi nhị thầy trò mang đến đây lần đầu, trời chỉới hoàng hôn, tuy nhiên giữa cáchàng cây đang nhọ mặt người tuy vậy bóng lá còn chưa hiện. Ở dưới thấpmọi vật phần đông sẫm màu: các thân cây, lớp lá màu nâu thuẫn của nămtrước, những ngọn cỏ khô, và ngay cả đến phần đông trái kim anh đỏ thắm củamùa thu nắm cự được qua mùa đông, lúc này nom cũng cứ như nhữnghạt cafe vậy.Cành lá khẽ lào xào gió nhẹ, nghe lơ thơ cùng trần trụi: chúng như sờ soạng nhaukhi va nhau nghỉ ngơi đầu cành, khi thì khẽ đụng nhau ở giữacành: bọn chúng còn sống ko nhỉ? Ngọn cây khe khẽ lắc lư, - cho dù khônglá, cây bao gồm vẻ vẫn còn sống. Muôn thiết bị xào xạc bí ẩn và ngát mùihương: cả đều cây kia, cả lớp lá bên dưới chân, quyến rũ và mềm mại và quấn hươngxuân của đất rừng, cả các bước chân của Ivan Ivanưts bước tiến rón nhón nhén vàêm ru. Đôi ủng của ông cũng xào xạc, cùng vết chân ông ở chỗ này cũng sựcmùi rộng ở không tính đồng. Sau mỗi nơi bắt đầu cây lại có một cái gì new lạ, túng bấn hiểm.Chính vì chưng vậy mà Bim ko rời xa Ivan Ivanưts quá hai chục bước: nóchạy lên trước - tạt trái, tạt phải - rồi chạy trở lại, rồi nhìn mặt chủ, ý hỏi:"Ta sa vào đây để gia công gì nỗ lực nhỉ?".- không biết để làm gì à? - Ivan Ivanưts đoán hiểu. - Rồi vẫn biết, Bim ạrồi đã biết. Cứ chờ tí.