*

Ichikawa Takuji quả là 1 trong cây bút cừ khôi. Cả hai lần đọc sách của ông (với lần trước là cuốn Em sẽ đến cùng cơn mưa), dù nội dung đều sở hữu yếu tố hỏng cấu, tuy vậy ông luôn thuyết phục được bản thân tin vào bất cứ điều gì tồn tại qua mỗi trang sách.

Bạn đang xem: Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào review

Ngay từ bỏ đầu, Nếu gặp mặt người ấy đến tôi gửi lời xin chào (そのときは彼によろしく) gửi mình mang đến một nhân loại yên bình và trong veo. Mình rộn ràng theo đều cuộc dạo chơi của 3 đứa trẻ em lập dị với một bé thú; quá bất ngờ trước các cái tên cực kỳ thơ của những loài thuỷ sinh: thuỷ sam, cỏ thìa, thuỷ khổ mai, diệp tài hồng… xuất xắc trầm ngâm thuộc những lưu ý đến giản đối chọi mà đầy tính triết lí.

1. Tình thương gì nhưng cứ bắt fan ta phải chờ đón hoài?

Mình đã yêu cầu rơi nước mắt vày một tình yêu chờ đón của Satoshi với Karin. Hai người dân có một nụ hôn vội vào đúng ngày đề nghị rời xa nhau, kế tiếp mất liên hệ và đề nghị đến 15 năm mới chạm mặt lại. Rồi đến khi họ nên chia xa lần nữa, họ new được điện thoại tư vấn nhau là tình nhân trong vỏn vẹn 1 đêm. Với lại là khoảng thời gian chờ đón không biết đến bao giờ.

Hành trình đó được thể hiện tại qua biểu thứ sau:


*
Diễn trở nên tình cảm của Satoshi cùng Karin, red color tượng trưng cho quãng thời hạn chờ đợi

Thời gian không được ở cùng cả nhà dài đằng đẵng mang lại đáng sợ. Mặc dù vậy Satoshi vẫn nói anh sẽ hóng 15 năm, nếu chưa được thì anh sẽ hóng thêm 15 năm nữa. Dường như với anh việc chờ đón không biết đến bao giờ, âu cũng chẳng là vấn đề gì xứng đáng sợ. Cho dù là khi anh đơ mình tỉnh giấc giấc và nhận thấy sự cô độc mang đến tột cùng, thì anh vẫn đợi đợi, với vẫn sống.

“Đương nhiên là tớ vẫn chờ. Chỉ cần có người đang đợi thì cậu cũng sẽ có quyết trung ương về sớm, buộc phải không?”

Mình thích quan điểm của Satoshi khi xếp vật dụng hạng bạn mình yêu. Anh ko coi người thiếu nữ nào đến với anh là để thay thế vị trí của bạn trước đó, anh luôn luôn đặt một vị trí cho mỗi người. Chắc rằng vì thế, anh tự thừa nhận chỉ bao gồm 2 bạn anh đã có lần yêu, một tình nhân nhất, cùng một người yêu thứ nhì. Những người sau này, dù anh cố gắng bao nhiêu dẫu vậy nếu chỉ yêu thứ ba thì cũng quan yếu toàn vai trung phong với bọn họ được.

2. Tình các bạn bền bỉ

Nhóm bạn này là sự phối hợp vô cùng kì lạ: bố đứa trẻ khác biệt cộng thêm với cùng 1 chú chó cũng đặc biệt quan trọng vô cùng.

Có một cụ thể mình ham mê trong cuộc đối thoại của bố người. Đó là khi share về mong mơ. Nếu Yuji ao ước trở thành một hoạ sĩ lừng danh và Satoshi hy vọng trở thành ông chủ shop cá nhiệt đới gió mùa thì Karin lại sở hữu ước mơ nhã nhặn là “trở thành người bạn thân nhất của hoạ sĩ lẫy lừng với ông chủ cửa hàng cá nhiệt đới gió mùa tài giỏi”.

Lời hứa hẹn năm ấy luôn được những đứa con trẻ này coi như kim chỉ nam, cũng tương tự những kỉ niệm thơ dại đã được giữ vẹn nguyên cho tới tận khi bọn họ trưởng thành. Đó cũng là vấn đề mình ngưỡng mộ.


*
Cảnh 3 người chúng ta trong bộ phim truyện chuyển thể thuộc tên (2007), tự trái qua: Satoshi, Karin, Yuri

3. Sự chia ly

Quan điểm của tác giả Ichikawa Takuji về sự phân chia ly có lẽ là 1 trong các những điểm lưu ý tiếp theo của cuốn sách. Nếu khách hàng từng chứng kiến một fan thân của bản thân mình ra đi và cảm xúc như vừa tiến công mất một mảnh trung tâm hồn, thì có lẽ rằng những lời sau sẽ chữa lành phần nào.

Xem thêm: Top Phim Hàn Hay Nhất Mọi Thời Đại, Kết Quả Là Đây, Top 18 Bộ Phim Hàn Quốc Hay Nhất Mọi Thời Đại

Trong bộ phim truyện hoạt hình Coco (2017), gồm một vùng đất dành cho những người đã khuất, chúng ta sẽ tiếp tục “sống” ở đó chừng như thế nào vẫn còn tồn tại người nhớ mang đến họ. Mặc dù với một cách truyền sở hữu khác, nhưng bạn sẽ một lần nữa gặp mặt lại vùng đất này trong Nếu gặp mặt người ấy mang đến tôi nhờ cất hộ lời chào.

Nhờ việc tin rằng người mà anh yêu dấu đang tại một nơi ấy cơ mà Satoshi giành được sự quyết tâm phải vượt qua sự cô độc, yếu ớt đuối. Anh ko bi luỵ nhưng sống tốt và khỏe mạnh mẽ. Anh gật đầu đồng ý sự ra đi của không ít người anh yêu, và dù họ không còn bên cạnh, anh vẫn lưu giữ về gần như điều họ nói với vị trí đặc biệt của họ trong cuộc đời anh.

Chẳng ai ý muốn phải chia ly. Tuy thế cũng chẳng tất cả ai với chẳng điều gì hoàn toàn có thể ở bên mình mãi. Khi ấy, mình chỉ việc đựng gọn hầu hết kí ức vào một chiếc hũ thuỷ tinh, thỉnh phảng phất kí ức sẽ trào lên và khiến mình nhói một chút. Nhưng lại không sao, bọn chúng đã được bảo quản trong dòng hũ tê rồi. Vấn đề mình buộc phải làm là liên tiếp mở mắt để ngắm nhìn và thưởng thức mọi vật với lắng tai nghe rất nhiều âm thanh. Thứ cần làm nghỉ ngơi đây đó là “sống”.

4. Nỗi buồn cũng có thể có ý nghĩa

Khi Satoshi mất đi người bố yêu quý, Yuji đã nói cùng với anh đầy đủ lời như sau:

“Cơ mà nhé, bi tráng cũng là 1 món đá quý được ban khuyến mãi ngay cho con tín đồ ta mà. Có nó thì mảnh ghép của cuộc sống mới được tủ đầy…”

Có phần nhiều khi vì sự ra đi nào đó nhưng ta tổn thương, gồm điều nào đấy trong lòng tôi đã vỡ vụn. Cho dù có cố gắng đến khuôn khổ nào, chúng ta sẽ ko thể tránh khỏi những nỗi buồn. Tuy nhiên nếu cuộc sống đã đựng công mang vài nỗi buồn đến cùng với ta, vậy chắc hẳn chúng buộc phải có chân thành và ý nghĩa nào đó.

Mười tứ tuổi, bản thân lần đầu tiên phải chứng kiến việc người thân ra đi, mình học được phương pháp chấp nhận. Mười tám tuổi, vấn đề chia tay tình ái đầu có tác dụng mình khóc lên khóc xuống, bản thân học cách không được mau lẹ trong tình yêu. Những nỗi bi hùng cũng dạy mình các đó chứ.

Khi chúng ta nghĩ về ý nghĩa sâu sắc của nỗi buồn, nỗi bi ai ấy vẫn đã ở này mà chẳng vơi bớt đi chút nào đâu. Nhưng mà ít nhất khi đó, các bạn sẽ thấy tôi đã có “những nỗi bi thiết thật đẹp”, và cứng cáp thêm một chút.


*
Ngay cả đa số nút thắt cũng đượm sự vơi nhàng, bình yên

5. Lời kết

Mình sẽ được chứng kiến hành trình cuộc sống của bố nhân vật chính – những người cho cho dù 30 giỏi 40 tuổi vẫn luôn luôn giữ được sự trong trẻo, ảo tưởng của tuổi 14.

Mở quyển sách ra, bản thân được khuyến mãi một vé tàu mang lại với nhân loại bình yên ấy. Gấp quyển sách lại và hoàn thành hành trình, bản thân lau thô khoé mắt rồi mỉm cười.