*

Bạn đang xem: Người tình của đại ca chap 41

*

Xem thêm: Đường Tình Của Hà Trí Quang Trước Khi Sống Cùng Thanh Đoàn, Tiểu Sử Diễn Viên Hà Trí Quang

*

Người Tình Của Đại Ca chap 41.0Người Tình Của Đại Ca chap 40.0Người Tình Của Đại Ca chap 39.0Người Tình Của Đại Ca chap 38.0Người Tình Của Đại Ca chap 37.0Người Tình Của Đại Ca chap 36.0Người Tình Của Đại Ca chap 35.0Người Tình Của Đại Ca chap 34.0Người Tình Của Đại Ca chap 33.0Người Tình Của Đại Ca chap 32.0Người Tình Của Đại Ca chap 31.0Người Tình Của Đại Ca chap 30.0Người Tình Của Đại Ca chap 29.0Người Tình Của Đại Ca chap 28.0Người Tình Của Đại Ca chap 27.0Người Tình Của Đại Ca chap 26.0Người Tình Của Đại Ca chap 25.0Người Tình Của Đại Ca chap 24.0Người Tình Của Đại Ca chap 23.0Người Tình Của Đại Ca chap 22.0Người Tình Của Đại Ca chap 21.0Người Tình Của Đại Ca chap 20.0Người Tình Của Đại Ca chap 19.0Người Tình Của Đại Ca chap 18.0Người Tình Của Đại Ca chap 17.0Người Tình Của Đại Ca chap 16.0Người Tình Của Đại Ca chap 15.0Người Tình Của Đại Ca chap 14.0Người Tình Của Đại Ca chap 13.0Người Tình Của Đại Ca chap 12.0Người Tình Của Đại Ca chap 11.0Người Tình Của Đại Ca chap 10.0Người Tình Của Đại Ca chap 9.0Người Tình Của Đại Ca chap 8.0Người Tình Của Đại Ca chap 7.0Người Tình Của Đại Ca chap 6.0Người Tình Của Đại Ca chap 5.0Người Tình Của Đại Ca chap 4.0Người Tình Của Đại Ca chap 3.0Người Tình Của Đại Ca chap 2.0Người Tình Của Đại Ca chap 1.0

Ngay lúc Vương Ninh Hinh định chúi nhủi xuống sàn, vừa lúc Diêm Tính Nghiêu kịp đỡ lấy. Người lo lắng đến vạc run, bàn tay dìu dịu đẩy vợ yêu ra, khuôn mặt toàn diện lẽ ra ko chút tỳ vết... Thanh âm chói tai vang lên."Lũ khốn này sẽ phải xuống mười tám tầng địa ngục..." Hùng Thiên nghiến răng nghiến lợi nói, vẻ mặt về tối tăm."Vậy để anh em đó xuống âm phủ đi!" Diêm Tính Nghiêu âm ngoan vô tình, hạ mệnh lệnh, nhưng thanh âm lại rất là mềm nhẹ, sợ làm Vương Ninh Hinh đang mê man lo lắng. "Một bạn cũng ko tha!""Ta sẽ mang đến ngươi một công đạo vừa lòng!" Hùng Thiên điên tiết, bầy thủ hạ dám cả gan làm loạn."Đại ca, xe cứu vãn thương đang sẵn sàng." Tôn Duy Ma vội nói."Hinh nhi, Hinh nhi của anh..." Diêm Tính Nghiêu khom người xuống tai cô khẽ gọi, anh thật cẩn thận ôm lấy Vương Ninh Hinh, phảng phất như ôm bảo vật trân quý. "Vì anh, do Tiểu Dương Dương của chúng ta, em nên gắng lên, độc nhất vô nhị định cần cố kháng đỡ!""Thiếu gia sẽ trở lại!"Diêm Tính Nghiêu xuống xe, đàn người hầu lập tức mang đến đón"Thiếu phu nhân đâu?" Đi công tác Hồng Kông nhị ngày Diêm Tính Nghiêu chỉ lưu giữ đến vk yêu, buổi ngày vêf Đài Loan cũng không tới công ty, lập tức cho xe chạy thẳng về Diêm trang"Lão phu nhân, thiếu phu nhân với tiểu thiếu thốn gia gần như đang phơi nắng sinh sống hoa viên1" quản ngại gia vương vãi trả lờiTrên thảm cỏ ở hoa viên, một đám nữ giới quyến vây quanh, cùng chơi đùa với tè DươngTiểu Dương không đến một tuổi, tuy thế lại khí phách mười phần. Theo lão phu nhân nói, điểm ấy cùng với Diêm Tính Nghiêu trước đó giống nhau như đúc. Cậu bé nhỏ rất độc lập, bình thường cũng không cố ý gây sự, không tuân theo người khác, chỉ việc thỏa mãn yêu cầu cơ bản, thì cậu nhỏ bé có thể vui chơi vui vẻ, bất quá, đó là không tới thời điểm cậu bé xíu đòi mút sữa mẹGiống như hiện nay tại, cậu bé bỏng cự tuyệt sự nuông của lão phu nhân và dì Quyên, cũng không đi theo bảo mẫu, chỉ quấn quýt lấy mẹ nóNhưng sức khỏe vừa mới khôi phục, cánh tay vẫn còn quấn vải trắng, vương vãi Ninh Hinh thật sự tất yêu bế nó, mà Tiểu Dương lại là 1 trong những hài tử khỏe mạnh mạnhCó điều tè Dương vẫn khoác kệ, thấy người mẹ không dang tay ôm mình, khuôn mặt nhỏ nhắn rảnh rỗi dỏ lên, cỗ dáng xứng đáng thương khiến cho nữ quyến xung quanh nảy sinh tình mẫu mã tử, Đoạn bỏ ra và bảo chủng loại tranh nhau vươn tay đón nó "Tiểu thiếu gia ngoan, tay chị em hiện hết sức đau, để dì Đoạn chi ôm một cái được không?""Đúng vậy, đúng vậy! không thì để dì Hồng, nhé?"Nào biết tè Dương không thèm nhằm ý, chỉ nhìn về phía người chị em yêu nhất của nó"Ma ma..." Cánh tay bé dại bé của nó ôm siết lấy mẹ, nhỏ ngươi đen láy mở to, nước đôi mắt trong suốt tung ra, nũng nịu nhìn bà mẹ nóNgười trong Diêm trang ai cũng biết, tiểu thiếu gia gần đầy một tuổi Diêm Dương đã sửa chữa thành công vị trí của papa nó, trở thành bảo bối số một của lão phu nhân. Thấy chắt nội mắt đỏ lên, lão phu nhân nhanh chóng xót ruột"Dương Dương ngoan, chớ khóc a. Để bà nạm ôm được không?"Đáng nhớ tiếc nó vẫn vắt chấp, ko thèm nghe, lại lần rước cánh tay bé dại bé về phía bà bầu nó"Ma ma... ô ô..." Đôi môi hồng nhuận cong lên, nước mắt lăn lâu năm trên máMọi fan nhìn nhau, không ngoài thấy hoài nghi, chẳng lẽ tình nhân thích cũng di truyền? tiểu Dương lúc vừa sinh ra, thì được bảo mẫu mã và các cô hầu siêng sóc, thời hạn gần bà bầu cũng không nhiều, nhưng kì quặc là này lại chỉ thích kết dính mẹLại nữa, lần nào thì cũng dùng chiêu này! Vốn đẫ quyết định, quyết trọng tâm không vị nó ước xin cơ mà mềm lòng, cơ mà Vương Ninh Hinh âm thầm thở dài, ngạc nhiên mình lại có mặt một đái ma vương như thế, nhưng lại ngẫm lại, tía là đại ma đầu thì con đương nhiên phải là đái ma đầu rồi, đây không phải là phân minh sao?"Dương Dương mang đến đây, bà bầu ôm một cái!" Cánh tay không trở nên thương ôm siết lấy nóThấy chị em đầu hàng, nước đôi mắt của tè Dương mất tích như gồm phép lạ, ngoan ngoãn lao vào vòng tay mẹ, khuôn mặt nhỏ tuổi nhắn dụi dụi trên cỗ ngực mềm mịn của người mẹ nó. Đối với một đứa bé nhỏ chưa đầy một tuổi nhưng mà nói, rượu cồn tác này của tiểu Dương quả tình quá già dặn đối với tuổi của nóDiêm Tính Nghiêu đứng kề bên cây đại thụ, lặng lặng quan sát một màn ấm áp trước mắt, làn nước ấm lưu cồn trong cơ thể, chỉ đứng quan sát thôi mà lại lòng cũng cảm giác hạnh phúcBất quá, hắn tất nhiên sẽ không ngoan ngoãn đứng ở chỗ này nhìn bà xã yêu của hắn bị fan khác chiếm tiện nghi, mặc dù người cơ là nhỏ của hắn cũng thế"Nghiêu?" vương vãi Ninh Hinh ghê hỉ chú ý chồng. Chưa phải chiều hắn new về đến Đài Loan sao? "Anh về trước thời hạn à?"Hắn chào hỏi lão phu nhân trước, rồi quỳ gối xuống thảm cỏ, hai tay vòng bao phủ lấy Vương Ninh Hinh, hôn lên đôi môi đỏ mọng mê tín đồ của nàng, triền miên ko thôi. "Chủ tịch tập đoàn Uy Nhĩ Sâm có vấn đề bận, nên cuộc họp chiều tối hủy bỏ, cho nên vì thế anh mới về sớm."Bị kẹp giữa hai người, đái Dương không thủ phận giãy giụa mong đẩy papa raDám quậy phá hắn thân mật với bà xã yêu? Diêm Tính Nghiêu trừng góc nhìn nó. "Tiểu tử, nhỏ muốn như thế nào?"Cũng do dự nghe tất cả hiểu xuất xắc không, tiểu Dương ko cam lòng, yếu ráng ôm chặt mẹ nó. "Mâm..."Một màn thân phụ con tranh giành tình cảm thường xuyên ra mắt ở Diêm trang, tuy rằng vẫn xem rồi, nhưng những lần nhìn thấy, mọi tín đồ lại buồn cười như cũLão phu nhân cầu tình nói: "Nghiêu nhi, Dương Dương còn nhỏ...""Hừ! Tuổi còn bé dại đã sang chảnh như thế, cứng cáp sez như vậy nào!" Diêm Tính Nghiêu hệt như đe dọa, ôm lấy thân hình bé bé dại kia, nó thì vung tay vung chân không muốn, hắn lập tức nói: "Tiểu tử, phải làm rõ ràng, cô ấy là vk cha, rồi mới là chị em con. Muốn ôm ư? bao gồm thể, đi tìm người khác đi!" Hung hăng hôn lên mẫu má phúng phính của nó, rồi y như chuyền bóng, ném nó sang mặt cạnh"A..." chú ý một màn kịch ghê động trung ương phách này, mọi fan nhịn ko được, tởm hô"Cẩn thận!" Diêm lão phu nhân tim thiếu hụt chút nữa khiêu vũ ra"Nghiêu!" Thấy bé vô sự trong tâm địa Tôn Duy Ma, cô new thở ra vơi nhõm, lập tức nổi giận đánh ông xã một cái. "Anh làm gì vậy? Con không hẳn bóng rổ, nhỡ bị thương làm sao!"Cúi người bao phủ lấy Vương Ninh Hinh bước vào phòng, để ý không đụng tới vải băng của nàng, "Sẽ không..." Diêm Tính Nghiêu trấn an, thanh âm dần bọn đi xa"Ma ma..." tè Dương đáng buồn nhìn phụ huynh đi xa, tủi thân kêu lên"Thật không hổ là con đại ca, trong cả sở ham mê và đậm chất ngầu cũng như thể đại ca." Tôn Duy Ma ôn nhu cơ mà kiên định, bao phủ lấy tiểu lão hổ"Di truyền thiệt sự đáng sợ!" Triệu Phi cũng cảm thán nói.The end