Review bốn phàm – Một trăm khu vực lệch kê sao cho bằng

Tư phàm là lần sản phẩm hai ta đọc truyện của Công Tử Hoan Hỉ. Tính từ lúc lần trước tiên đọc Diễm quỷ – đã thật lâu không đủ can đảm động tới tác giả này, sắp bỏ vào blacklist luôn luôn rồi. Núm mà cũng chẳng rõ trên sao, một đêm tháng Ba, lại lần giở từng trang, từng trang tư phàm.

Bạn đang xem: Đam mỹ tư phàm


Ta gồm chút sợ Công Tử Hoan Hỉ.

Thực ra ta không hẳn là người sợ ngược, thậm chí còn không ngược không vui. Nhưng lại kiểu ngược của Công Tử bế tắc quá, thuyệt vọng đến nỗi ta không còn trông đợi HE gì nữa.

Văn Thư là một trong phàm nhân. Một năm ngoái thôn làng chạm mặt tai họa, cậu nhỏ bé sáu tuổi được Lão Thiên Quân luôn thể tay mang lại thiên cung, cởi bỏ phàm cốt, biến đổi thiên nô, trường sinh bất lão. Nhưng cái gọi là trường thọ bất lão, chẳng qua cũng chỉ nên đời đời kiếp kiếp trói buộc trong tứ bức tường thiên cung, trải qua tháng năm đằng đẵng.

Một ánh nhìn, một cái ôm đêm say, khiến cho Văn Thư nếm trải ấm cúng chưa bao giờ có được, cũng từ bỏ đó rơi vào hoàn cảnh tương bốn chìm nổi nghìn năm.

Không bắt buộc có, hết thảy phần nhiều không nên.

Là ánh nhìn rơi xuống vạt áo tím mênh mông sương sương đó, hay một lời “cùng cùng với ta” đêm say thăm thẳm năm kia, tua tơ hồng không đủ can đảm buộc, trái tim tín đồ vốn chẳng cần trao, không còn thảy phần nhiều sai rồi. Giao mang đến hắn một khối tình tê mê làm đưa ra để đối lấy tan xương nát thịt.

Hắn là thần tiên cao cao tại thượng, là người chủ sở hữu Thiên Sùng cung, là tín đồ hai vị hoàng thái tử thiên tộc bắt buộc cung kính gọi một giờ đồng hồ tiểu thúc, là người Thiên Đế cũng nên kính trọng đôi phần. Tóc bạc áo tím, phong thái fan trời, sinh ra đã thờ ơ cao ngạo. Một kẻ mắt cao quá đầu, một fan như sâu bọ dưới đất, nhìn các hơn một chiếc cũng sợ không sạch mắt tiên nhân.

Có thể phát sinh chuyện gì? rất có thể có kết cục gì, ngoài quan hệ tiểu nhân – công ty tử?

Y chẳng khi nào gọi hắn bằng một danh xưng nào khác bên cạnh “Chủ tử”, hắn chẳng khi nào kêu y bằng phương pháp gọi như thế nào khác không tính “Phàm nhân.”

Mà tên phàm nhân nho nhỏ, trong cả trăm ngàn năm, rũ ống tay áo đứng hầu. Nhu thuận, biết điều, im yên, tựa như sẽ vĩnh viễn cho đến khi tro tan khói tản.

Chỉ bao gồm một lần duy nhất, y cả gan mang sợi xích thằng kia, buộc vào ngón út bạn y thương. Một lần đó đã hao không còn dũng khí một đời y có. Tá hỏa lại ngóng mong, thảy tránh việc hi vọng, mà lại lại đã trót mang hy vọng lầm người.

Cuối cùng, một mảnh chân trọng điểm chỉ biến thành trò hề cho tất cả những người dẫm nát. Đũa mốc chòi mâm son, tới cả chút trường đoản cú tôn cuối cùng, hắn cũng không khiến cho tên phàm nhân kia duy trì lại.

Xem thêm: Du Lịch Đà Lạt Tháng 2 Năm 2022, Kinh Nghiệm Du Lịch Mới Nhất 2022

Văn Thư dancing xuống Luân Hồi là kết cục tất yếu. Thân hắn với y lúc bấy giờ, làm gì còn lối thoát nào nữa đâu? mà lại cũng chẳng yêu cầu đợi đến bước đường cùng, tức thì từ lúc bắt đầu câu chuyện, hai kẻ ấy đã trở nên dồn vào vị chũm một trăm chỗ lệch kê làm thế nào để cho bằng, sao rất có thể có tuyến phố nào khác?

Nên là, xong đi thôi.

Từ đầu cho cuối truyện, đọc nơi nào cũng thấy lòng đau nhói. Ai đã từng trải sang một mối tình đối chọi phương câm lặng, bắt đầu thấy nhị chữ “không xứng” chua chát biết nhường nhịn nào.

Cũng chưa hẳn là tra công nhân thể thụ. Tuy thế ta thấy BE mới là phương pháp giải thoát cực tốt cho Văn Thư. Do dù về sau Úc Dương tất cả thay trọng điểm đổi tính, có trở phải dịu dàng, bớt kiêu kỳ bớt vị kỉ sút coi thường bạn khác, thì Văn Thư vẫn tiếp tục mãi mãi tại 1 vị trí phải chăng hơn, tồn tại không lúc nào ngang hàng được.

Tội tình gì nên thế. Đã chết tâm một lần, thì chớ nhặt lại nó lần thứ hai.

Trước trên đây đọc Mục Nhiên, cũng thấy em thụ trong các số ấy vì yêu nhưng mà đánh mất cả tôn nghiêm của mình. Vì chưng yêu một tín đồ cao cần thiết với, mà bạn dạng thân trở buộc phải hèn mọn xứng đáng khinh. Tội gì buộc phải thế? bắt buộc yêu một người thông thường hay sao? Cứ gì cứ duy nhất nhất bắt buộc là luyến ái, lúc trên đời này vốn có nhiều thứ tình cảm cũng sâu nặng trĩu đâu hèn gì tình yêu? Tình thân, tưởng niệm, hay những tín ngưỡng, gì cũng được, tại sao cứ buộc phải cố chấp yêu?

Ta không hiểu được.

Yêu, chắc hẳn rằng nên làm cho tất cả những người ta xuất sắc đẹp hơn, chứ không phải khiến ta trở thành đớn nhát bạt nhược.

Nên ta mới thấy Văn Thư xứng đáng thương, thấy Úc Dương đáng giận, dẫu vậy cũng chẳng vừa lòng với bất kỳ ai trong những họ.

Dù rằng tư phàm lời văn rất đẹp lắm, như lúc nào cũng chìm trong hải dương sương, lãng đãng nhưng thanh thoát. Đỡ hơn những hồi hiểu Diễm quỷ, trước ta sẽ đọc băn khoăn bao nhiêu bộ huyền huyễn tu tiên, thế mà vẫn không sao cảm được lối hành văn Diễm quỷ.

*

Tư phàm dễ dàng đọc, buộc phải thơ, lời văn đẹp mang đến nao lòng. Lại ngắn, đọc có 1 trong các buổi đêm là hết. Nhưng có thể chẳng khi nào ta đọc lại nữa đâu.

Vì ta còn ước ao tin vào hầu như điều xuất sắc đẹp. Ta say mê những các bạn thụ cứng cỏi rộng người, cười một giờ quên hết thắc mắc xưa, hào phóng lại nhây nhây hơn những các bạn cứ yên như hột thóc, suy nghĩ quá nhiều khiếp sợ quá nhiều. Ta say mê những các bạn công đáng để yêu, khỏe khoắn lại kiên định với cảm xúc của mình, hơn những bạn công cứ hết lần này đến lần không giống tổn yêu đương thụ, dù vô tình giỏi hữu ý. Ta thích, một câu chuyện thiên tác đưa ra hòa, xứng lứa rất đẹp đôi, chứ chẳng cần bé nhỏ thụ gồm một dàn harem hậu thuẫn.