Trên tường thành dài cũ kĩ phủ đầy rêu xanh.

Bạn đang xem: Đam mỹ phượng vu cửu thiên

Có thể ngửi thấy mùa xuân đang đến.

Đêm mùa xuân ở Thiên Ẩn, giờ phút này, vào không khí ngoại trừ tiếng nổ lép bép phát ra từ đống lửa đang bốc cháy, còn mơ hồ phiêu dạt mùi hương của cỏ dại đang kì đâm chồi nảy lộc.

"Đại vương, phong thư tê đã xem chấm dứt chưa?"

Tư Sắc ngồi vắt ngang trên hòn đá cao, hai chân xinh đẹp bắt chéo giữa không trung, đầu xoay đi, mắt nhìn vương trướng cách đó không xa như có điều suy nghĩ.

Chuyện xảy ra cách đây đã gần năm mươi năm, nhưng dấu vết của khói lửa chiến tranh dường như vẫn còn lưu lại y nguyên tại thành nhỏ này. Cỏ dại mọc ở khắp nơi trên mặt đất, phế tích hoang tàn cũ nát vương vãi tứ tung vào bóng đêm hoang lạnh, chừa ra một khoảng đất trống

rộng lớn, dành chỗ cho vương trướng hoa lệ của hoàng đế Ly Quốc. Lửa trại hừng hực cháy đỏ hồi lâu. Tinh binh của Ly quốc cầm kiếm, biểu tình lãnh khốc canh gác vào ngoài, cùng thành trấn sớm trở thành phế tích này hoàn toàn không ăn nhập với nhau.

Hết thảy những điều không hợp lí này, đều là vì Tây Lôi Minh vương thanh danh hiển hách kia.

Xem thêm: ▷ Y2Mate Com - Top 10 Youtube To Mp3 Converter

Người được thần linh thiên vị đại khái chính là như vậy, có được thật nhiều thứ. Nghe nói có Tây Lôi vương thương hắn

điên cuồng

, dân chúng Tây Lôi cũng

nhất mực

yêu kính hắn. Phụ thân của hắn lại là đại kiếm khách,

đại phú ông

nổi danh thiên hạ,

cho dù là địch nhân cũng đối đãi hắn tôn trọng khác thường

. Nghe nói Ly vương đã từng không tiếc

rẻ đem hết thảy mọi thứ tốt nhất đến hắn,

hắn thế nhưng lại tìm cách bỏ trốn, chẳng chút nào lưu luyến.

Minh vương, hai tay ngươi nắm giữ biết bao nhiêu thứ a...

Muốn tuyệt không muốn, để ý tuyệt không thèm để ý, thần linh đều vì cưng chiều mà ban mang đến ngươi cả rồi.

Ngươi mang đến dù ở tận Đồng Quốc xa xôi nhưng vẫn có thể bỏ ra phối một người dũng mãnh như Ly vương, khiến Đại vương từ bỏ tôn nghiêm của một đế vương, ngoài ngươi ra không đem bất cứ chuyện gì khác trên thế gian đặt ở vào mắt, lại vì ngươi mà vứt bỏ vương cung lộng lẫy, cam tâm tình nguyện chờ đợi ở nơi thành nhỏ hoang vắng này.

Gió đêm thỉnh thoảng thổi tới, cỏ non vừa nhú ra khỏi mặt đất lay động tạo ra thanh âm lao xao rất nhỏ.

Tư Sắc giơ tay lên vuốt lại vài sợi tóc đen bị gió phất đến phát ngứa ở trên trán, hiểu rõ những ý nghĩ xuất hiện vào lòng mình lúc này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, hàng lông ngươi dài thận trọng rũ xuống, không mang đến người khác thấy rõ vẻ mặt của mình.